Sau sự vất vả của ba mẹ là một gia đình khá giả, tôi không phải làm lụng gì nhiều phụ gia đình. Công việc của tôi đơn giản chỉ là học cho tốt mà thôi. Tiểu học , tôi cũng như bao đứa trẻ khác lao vào học tìm kiếm con chữ, tìm kiếm một cái bằng khen. Tôi cũng cố gắng rất nhiều nhưng giới hạn học tập của tôi có hạn chỉ , học lực trung bình đi cùng tôi những năm tháng tiểu học. Ngày ấy tôi cũng cố gắng thay đổi , suy nghĩ tìm tòi cho mình phương pháp học cho tốt , cho kết quả cao lên nhưng vẫn thế. Tôi luôn muốn có một cái bằng khen để cho ba mẹ tự hào với hàng xóm , họ hàng và tôi cũng tự hào với đám bạn. Nhưng những năm tháng ấy tôi chưa bao giờ làm được. Thậm chí tôi xém rớt kì thì lên lớp 6 chỉ vì tui viết sáu màu chữ trong một bài thi.May mắn là giáo viên cho qua.Không thì tôi sẽ xấu hổ đến chừng nào!
Lên lớp 6 ,lên bậc thcs . Tôi cũng 13 tuổi rồi , cũng biết suy nghĩ một chút rồi! Không còn ngây thơ nhưng vẫn vô tư nhiều!Ở lớp 6 trong giờ ra chơi , tôi ngồi canh lớp và mượn truyện của bạn đọc. có 1 thằng con nít lớp 3 nó vào lớp xin đọc truyện ké với tôi. Nhưng nó là thằng ăn cắp thì có! Nó đọc xong nó ăn trộm luôn 2 cuốn truyện Doremon mini của thằng bạn tôi luôn. Vì mất đồ của bạn nên tôi phải chịu trách nhiệm trong những buổi sinh hoạt lớp. Tôi qua xin giáo viên bên đó, gặp nó và yêu cầu nó trả lại truyện cho tôi. Nó chối phắt, tôi không đánh , không chửi ,không nói giáo viên của nó ,không nói với gia đình nó,ông bà nó mặc dù một lần tình cờ tôi thấy nhà hàng xóm của ông Ngoại tôi là Ông Ngoại của nó. Nói chung tôi chưa một lần làm nó xấu hổ nhưng bao nhiêu lần tôi yêu cầu nó trả lại danh dự cho tôi thì nó chưa bao giờ làm điều đó. Thời gian trôi qua, bạn bè tôi cũng thông cảm cho tôi, giáo viên của tôi cũng vậy. Nhưng danh dự của tôi thì...
Lên lớp 6 .Vì kết quả học tập không tốt ở tiểu học nên tôi đâm ra tiêu cực luôn nghĩ mình là một người Ngu , chậm phát triển hay không có khả năng bằng bạn bè! Vì gia đình mình khác gia đình bạn bè nên mình học không tốt. Nhưng không vì thế mà tôi ngừng cố gắng, tôi đi học nhóm, học thêm, tham khảo sách học tốt. Có thể nói là tôi lao đầu vào học, cắm cúi học ,luyện thi các môn nhưng mọi chuyện vẫn thế tôi vẫn ngu , vẫn không có thành tích tốt. Tôi chẳng có gì cả.Có cái gì đó tan vỡ trong tôi mà tôi cũng không biết...
Có cậu bé nhìn đời qua song cửa
Đôi mắt buồn ướt đẫm giữa hàng châu
Rồi năm tháng trôi qua, hết lớp 6, rùi lại lên lớp 7,lớp 8 rùi lên lớp 9. Thất vọng này nối tiếp thất vọng khác. Mọi thứ với tôi vẫn thật là khó khăn. Có bao nhiêu động lực,lí do để phấn đấu tui đều cố gắng suy nghĩ hàng giờ, hàng ngày ,hàng năm để học tập lấy kết quả tốt nhất! Mọi thứ vẫn thế.
Lên cấp ba, vào lớp 10. Tôi cảm thấy mệt mỏi với việc phải cố gắng với việc lấy giấy khen hay cái gì đại loại tương đương thế. Với tôi giờ đây qua môn lên lớp là đủ rùi, có giấy khen thì tôi sẽ mừng hơn một chút.
Lớp 10, 11, 12 ở trường tôi , học sinh giờ cũng ít người được học sinh khá giỏi cho lắm. Có thêm học lực yếu và những lần thi lại trong hè.Tôi lên lớp cũng nhờ những lần thi lại đó. Và tôi cũng được lập trình như bao bạn trẻ khác "học để đỗ đại học".
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét